Trạng Quỳnh: Trạng chết chúa cũng băng hà

Từ bận ấy, chúa có bụng ghét Quỳnh. Được mười hôm, chúa đòi Quỳnh vào thị yến, định đánh thuốc độc cho chết, Quỳnh biết chúa căm về mấy chuyện trước, lần này đòi vào thị yến, chắc là có chuyện. Lúc đi dặn vợ con rằng:

– Hôm nay ta vào hầu yến Chúa, lành ít, dữ nhiều. Ta có mệnh hệ nào, thì không được phát tang ngay, cứ phải để ta vào võng, cắt hai đứa quạt hầu, rồi gọi nhà trò về hát, đợi bao giờ phủ chúa phát tang thì ở ngoài hãy phát tang.

Dặn xong, lên võng đi.

Quỳnh vào đến cung, đã thấy chúa ngồi đấy rồi. Chúa bảo:

– Lâu nay không thấy mặt, lòng ta khát khao lắm. Vừa rồi, có người tiến hải vị, ta nhớ đến ngươi, đòi vào ăn yến, người không được từ.

Quỳnh biết chúa thù về cây cải hôm nọ, không ăn không được. Vừa nếm một miếng thì chúa hỏi:

– Bao giờ Quỳnh chết?

Quỳnh thưa:

– Bao giờ chúa băng hà thì Quỳnh cũng chết?

Ăn xong, Quỳnh thấy trong người khang khác, cáo xin về. Vừa về đến nhà thì tắt hơi. Vợ con cứ theo lời Quỳnh dặn mà làm. Chúa sai người dò xem Quỳnh có việc gì không, thấy Quỳnh đương nằm võng nghe nhà trò hát, mà người nhà thì đi lại vui vẻ như thường, về tâu với chúa. Chúa liền đòi đầu bếp lên hỏi xem đánh thuốc thế nào mà Quỳnh không việc gì.

Chúa ăn thử, được một chốc thì chúa lăn ra chết.

Nhà Quỳnh nghe thấy trong dinh chúa phát tang thì ở nhà cũng phát tang. Chúa và Trạng đưa ma một ngày. Thế mới biết Quỳnh chết đến cổ còn lừa được chúa mới nghe. Người đời sau có thơ rằng:

“Trạng chết chúa cũng băng hà

Dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn”.

Chia sẻ bài này với bạn bè

19 Trả lời to "Trạng Quỳnh: Trạng chết chúa cũng băng hà"

  1. THƠ CHO CHA…
    Chầm chậm chứ thời gian vô tâm quá?!
    Để tóc Cha thêm bạc trắng nữa rồi
    Mỗi nếp nhăn là mỗi chặng đường đời
    Cha lam lũ để cho con đỡ khổ
    Nổi nhớ cồn cào muôn ngàn nổi nhớ
    Nổi nhớ trong tim con nhớ về Cha
    Ngày đầu tiên đến lớp quãng đường xa
    Cha cõng con sợ con đi chân mỏi
    Và như thế dòng thời gian trôi vội
    Giờ chân con cứng cáp bước đường dài
    Chỉ lo Cha chân yếu tay run
    Mà phải chống phải chèo vì cuộc sống
    Sáu chục ngày mưa ba trăm ngày nắng
    Cha chỉ quen với cái cuốc con trâu
    Chiếc áo xanh dãi nắng chuyển thành nâu
    Chiếc quần cũ in hằn bao mảnh vá
    Cha thương con chẳng ngại mưa quản gió
    Chỉ mong con mau chóng được nên người
    Như thế thôi là Cha mãn nguyện rồi
    Cha chẳng ngại khổ- chỉ sợ con hư hỏng
    Cha là thuyền cuộc đời là biển rộng
    Đưa con đi đến những bến bờ xa
    Đến những nơi cuộc sống thắm màu hoa
    Chưa đến đích là Cha còn gắng sức
    Lần lựa mãi còn tìm trong kí ức
    Hình ảnh nào Cha sừng sững một góc trời
    Trong tim con vĩ đại nhất trên đời
    Là Cha đó không ngoài ai duy nhất
    Con là mầm non còn Cha là đất
    Con lớn khôn nhờ mạch huyết của Cha
    Cha mang bao vị ngọt của phù sa
    Để vun đắp cho con thêm cứng cáp
    Dìu dắt con trong gió mưa bão táp
    Ban cho con nghị lực hơn người
    Dạy cho con kinh nghiệm để vào đời
    Với tất cả những gì Cha được biết
    Chỉ vì con đời Cha không thấy tiếc
    Chỉ vì con Ba chẳng ngại hi sinh
    Bao công lao dưỡng dục bậc sinh thành
    Làm sao trả ơn Cha cao hơn núi
    Đêm nay con cúi đầu quỳ gối
    Bên chân Cha như những lúc con thơ
    Cha xoa đầu con ánh mắt thẫn thờ
    con bật khóc…lòng con đau quặn thắt
    Cha muốn khóc nhưng còn gì để khóc
    Nước mắt Cha đã khô cạn từ lâu
    Chẳng còn chi trong đôi mắt trũng sâu
    Chỉ còn chăng trái tim trong Ba luôn nóng hổi
    Trái tim ấy luôn ấm tình phụ tử
    Bao niềm thương không nói được nên lời
    Con khóc đêm nay con khóc một đời
    Xin đánh đổi một ngày Cha đỡ khổ
    Đường Cha đi chông gai để đường con phẳng lặng
    mà sao con …cứ vấp mãi trong tim…
    Không đếm hết những bài thơ tựa đề trân trọng Mẹ
    Cha ơi cha, thơ ngại nhắc cha mà !
    Thơ dễ dãi đóng vai ngườì thảo hiếu
    Phải né cái nhìn thấu hiểu của cha
    Cha chẳng là ngườì rứt ruột sinh ta
    Nhưng chính bởi Mẹ đau mà cha đau hơn Mẹ
    Mẹ không khóc sao mắt cha ứa lệ ?
    Ôi bao lâu cha mới khóc một lần
    Đừng tiếc thơ mình viết cho những tình nhân
    Cho bạn bè, ngươì thân mọi thứ
    Chính cha ta cũng từng yêu đấy chứ
    Người mong ta hào phóng được hơn nhiều
    Đã sáu mươi rồi , tóc nhuộm muối tiêu
    Bao cay mặn dãi dầu đâu dễ nói
    Ly rượu thuốc nóng bừng cha chống chọi
    Với tuổi già lạnh lẽo rút trong xương*
    Ai đã từng đi qua những sướng khổ vui , buồn
    Những sum họp, biệt ly, những nụ cười nước mắt ,
    Ta ngã mũ cúi chào chân thật
    Bởi suốt đời ta gặp một cha ta
    Và bỗng yêu cây chuối lão sau nhà,
    Đeo buồng trái nặng nề quằn đứng vậy
    Dáng phờ phạc xác xơ tàu lá gãy
    Xui một lần ta khóc đấy cha ta .
    Đàn ông tay mềm dễ làm khổ người ta…
    Con chưa đủ trưởng thành đễ ngẫm sai hay đúng
    Nhưng con biết có đôi bàn tay hình như quá cứng
    Bởi nhặt hết nhọc nhằn cho mềm mại bước con đi.
    Con viết cho cha không vì trả nghĩa
    con biết cha chẳng cần!
    Con viết cho cha từ thôi thúc lòng mình
    từ kính yêu và nể trọng.
    Sao cha nhìn con yên lặng
    làm con xơ cứng mọi ngôn từ

    Trả lời

Bình luận