Một ngày khó ở

Thơ vui: Một ngày khó ở

Tự dưng chiếc lá nhỏ
Mọc kiểu đéo gì đây?
Sao lại màu xanh thế?
Ai cho mọc trên cây?
Còn đèn đường đầu phố?
Đéo hiểu sao màu vàng?
Xong cứ tối là bật?
Trông như thằng viêm gan
Lại đến mặt hồ nhỏ
Tự dưng nước tràn trề
Ai đổ vào đầy nước?
Trông đm rất ghê…
Đm cái quả ớt
Đéo hiểu sao rất cay?
Cắn một miếng rất nhỏ
Chảy nước mắt thế này?
Đm cái khăn tắm
Đéo hiểu sao màu xanh?
Lại còn xanh nước biển?
Trông hãm hơn mất tiền
Tổ sư cái bàn chải
Trên đầu lại có lông?
Xong dùng nhét vào miệng
Rất hãm, mày biết không?
Đm cái cửa nữa?
Lại đóng ra đóng vào?
Đéo ai cho mày đóng?
Mày phải cúi đầu chào.
Và đm xe máy
Ai cho phép mày đi?
Lúc cần, mày phải lộn
Nhưng đéo được rơi gì
Sư bố con mèo nhỏ
Tại sao kêu meo meo?
Phải kêu gâu gâu chứ
Nghe cho nó đỡ nghèo
Còn con chó bên cạnh
Đã bảo kêu cúc cu
Khi mày sủa “gấu gấu”
Trông mày cực kỳ ngu
Thôi đéo làm thơ nữa
Nghe hãm, đéo thấy hay
Chắc tại ngày số nhọ
Cho nên đéo gặp may.

Tác giả: FB/trang.konverse

Xem thêm: Ngày xưa bà cũng như con

4.6/5 - (7 bình chọn)

Chia sẻ bài này với bạn bè

2 Trả lời to "Một ngày khó ở"

Bình luận